Mái trường - Nơi học bao điều hay
Sáu Kẻ Tình Nghi - Phạm Cao Củng

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 20h:01' 28-04-2024
Dung lượng: 92.3 KB
Số lượt tải: 1
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 20h:01' 28-04-2024
Dung lượng: 92.3 KB
Số lượt tải: 1
Số lượt thích:
0 người
Phạm cao Củng
Sáu kẻ tình nghi
Họ đều đã có mặt ở đó, tất cả sáu người. Ông Sen trong bộ “đồ lớn”
lịch sự, đi đi lại lại tỏ vẻ sốt ruột. Ông Huyện Lý hai tay chắp sau lưng,
ngắm nghía bức vẽ thủy mặc, thản nhiên như một khách dự cuộc
triên lãm . Ngồi trên hai chiếc ghế gỗ trắc, khảm xà cừ đối diện nhau
là Phan Vỹ và Dương Ba. Họ không trò chuyện cùng nhau, vì cả hai
cùng như đương mê mải suy tính một việc gì... Còn hai vợ chồng ông
Ba Cự thì đứng ở bên cửa sổ, trò chuyện thầm thì bằng tiếng Quảng
Đông, vì tuy ăn vận Việt phục, bà Ba Cự, một Hoa kiều, thường nhật
vẫn rất ít khi dùng tiếng Việt...
Khi thanh tra Trúc Tâm tay xách chiếc cặp da bước vào phòng thì
mọi người cùng dồn nhìn về phía chàng thám tử. Lê Vương đi theo
sau, lặng lẽ ngồi xuống bên chiếc bàn nhỏ, sửa soạn giấy tờ đê sẵn
sàng ghi chép...
Mọi người đều đã ngồi xuống ghế, chung quanh chiếc bàn rộng kê ở
giữa phòng... Trúc Tâm đằng hắng, rồi mở đầu:
- Thưa quý vị, hôm nay tôi mời quý vị tới họp tại đây là vì tôi đã tìm ra
manh mối vụ án mạng ông Phạm Viên, xảy ra trong ngôi biệt thự này,
cách đây mấy ngày, đúng vào ngày 14 tháng mười...
Nói tới đây, Trúc Tâm ngừng lại, liếc mắt nhìn cử tọa, như muốn tìm
xem phản ứng họ ra sao... Một lát, chàng thám tử trẻ tuổi mới lại tiếp:
- Tôi chỉ xin nhắc sơ lược lại câu chuyện đã xảy ra... Thứ bảy tuần
trước, ông Phạm Viên, giám đốc hãng xuất nhập khẩu đã bị ám sát.
Quý vị sáu người đều có mặt khi xảy ra án mạng. Quý vị đều là bạn
quen biết lâu ngày của ông Phạm Viên, nên thường lệ, hàng tuần, cứ
tối thứ bảy thì ông lại mời tới chơi đây, họp mặt làm vui... Như chỗ tôi
biết thì ông Huyện Lý là một người bạn cũ từ thời cắp sách đi học
của ông Phạm Viên, còn ông Dương Ba thì là người vẫn thường giao
dịch buôn bán với kẻ bị thiệt mạng cũng đã có tới non chục năm nay.
Ông Dương Ba gật đầu, công nhận lời nói của Trúc Tâm là đúng.
Viên thanh tra lại tiếp:
- Còn ông Phan Vỹ thì lại là cháu của Phạm Viên. Thường thường
mỗi khi ở dưới tỉnh lên có công chuyện gì thì ông vẫn thường lưu lại
ở nhà chú ông, như nhiều người đều biết. Ông Sen thì tuy giữ chức
trưởng văn phòng trong hãng xuất nhập khẩu nhưng có thê cũng là
một thư ký riêng của Phạm Viên, hơn nữa lại là một người bạn thân
tín mà có lẽ Phạm Viên không hề giấu giếm một chuyện gì. Hình như
kẻ bị thiệt mạng, bữa đó mời ông dự bữa cơm tối thứ bảy, cũng còn
có ý muốn nhân dịp này tính toán kỹ lại một vụ “làm ăn” gì đó...
Ông Sen gật đầu:
- Ông nói đúng, tối hôm ấy, hãng cũng đang dự định đê xin xuất cảng
lông vịt sang Nhật Bản...
Trúc Tâm hỏi lại:
- Hình như ông Sen tới nhà riêng của Phạm Viên dùng cơm là lần
đầu, phải không?
- Vâng... và tôi nói thêm đê ông biết rằng: tuy ý ông Phạm Viên định
bàn bạc với tôi về vụ lông vịt, nhưng rốt cuộc, câu chuyện lan man
ông cũng không có dịp nói riêng với tôi lúc nào cả...
Trúc Tâm gật đầu, đồng ý rồi quay sang phía vợ chồng ông Ba Cự,
nói tiếp:
- Ông bà Ba đây thì ai ai cũng biết là người đại diện cho hãng tại
Hương Cảng. Ông bà mới về chơi thăm quê, nên tiện dịp, ông Phạm
Viên mới mời ông bà lại ăn cơm tối.
Bà Ba Cự quay sang nói với chồng một câu tiếng Tàu. Kế đó ông Ba
gật gù mà bảo thanh tra Trúc Tâm rằng:
- Nhà tôi đương tỏ ý lo lắng rằng ông Phạm Viên đột ngột chết đi như
thế này thì không hiêu rằng chi nhánh của chúng tôi ở Hương Cảng
sẽ hoạt động cách nào đây?
Trúc Tâm gật đầu, nói:
- Việc ấy kê ra cũng hơi phiền phức đấy, nhưng chắc sao rồi cũng có
cách tiếp tục mọi công việc doanh thương... Ngay bây giờ, chúng tôi
cùng quý vị sẽ cố gắng tìm cho ra thủ phạm đê cho người thiệt mạng
đỡ phần uất hận. Trước hết, tôi xin phép quý vị tường thuật lại việc
xảy ra trong đêm ấy như thế nào... Sau khi mọi người ăn uống xong
xuôi, thì ông Phạm Viên xin lỗi mọi người trở về phòng riêng, vì trong
người ông hơi mệt mỏi.
Chủ nhân có nói:
- Xin quý bạn hãy cứ tự nhiên ở chơi đây... Vị nào ưa âm nhạc thì
nghe nhạc... vị nào muốn xoa mạt chược thì cũng cứ tùy thích lập
bàn. Có lẽ lúc nãy tôi uống hơi quá chén, nên bắt nhức đầu... Tôi xin
phép về phòng riêng nằm nghỉ trong chốc lát, không chừng, tôi sẽ trở
qua.
Chừng một giờ sau, lúc ấy đã 11 giờ 15, ông Phan Vỹ vừa đánh xong
ván mạt chược, đứng dậy, nói:
- Quý ngài có ai dùng Bisquit không? Đê tôi đi rót vài ly uống chơi cho
hứng thêm!
Mọi người cùng đồng ý nhưng khi Phan Vỹ cầm chai Bisquit lại thì
rượu chỉ còn vừa rót đầy hai ly thôi... Phan Vỹ bèn đi xuống nhà dưới
đê lấy chai khác lên uống... Mọi việc xảy ra như vậy có đúng không?
Chính Phan Vỹ gật đầu, bảo:
- Đúng, tôi thường ở đây, nên biết nhà chú tôi cất rượu, ở căn phòng
thứ hai, tầng dưới...
Trúc Tâm kê tiếp:
- Ông Phan Vỹ xuống dưới nhà, và trong khi ông cầm chai rượu lên
tầng trên, ông có khai rằng: không hề nghe thấy tiếng gì khác lạ cả.
Lại theo lời khai của toàn thê quý vị thì sau chừng ba, bốn phút, ông
Phan Vỹ cầm chai rượu lênvừa kịp mở cửa phòng ra, vừa toan bước
vào, thì có tiếng súng nổ ở phía trên lầu ba, tức là nơi phòng riêng
của ông Phạm Viên...
Mọi người cùng gật đầu:
- Mọi việc đã xảy ra đúng thế!
Trúc Tâm lại tiếp:
- Sau đó, mọi người cùng nhau chạy lên trên lầu, và thấy cửa phòng
ông Phạm Viên mở hé, chiếc tủ cũng như mấy ngăn kéo bị kẻ lạ mặt
lục tung, vứt bừa bộn, còn chính chủ nhân thì nằm sóng sượt trên
chiếc ghế xích-đu, ngực bị trúng một viên đạn súng lục cỡ 6,35 xuyên
thủng phổi, nên đã chết tự lúc nào... Cuộc điều tra tiến hành cho biết:
hung phạm vào hạ sát ông Phạm Viên có lấy được số bạc chừng 7, 8
ngàn đồng mà ông bỏ trong hộc tủ...
Nhìn khắp mọi người một lượt, Trúc Tâm lại thong thả tiếp:
- Theo lệ thường, trong các cuộc điều tra, trước hết chúng tôi tìm
biết: kẻ nào sẽ được lợi sau khi Phạm Viên chết đi. Nhưng đối với tất
cả 6 vị ở đây, tôi đều thấy ai ai cũng có thê có duyên cớ hợp lý đê...
hạ sát Phạm Viên đê hoặc là cầu lợi, hoặc là trả một mối thù riêng,
mà họ đã giữ kín từ lâu nay...
Thấy cử tọa có vài người muốn nói, Trúc Tâm giơ tay cản lại, mà tiếp
luôn:
- Những điều tôi nói đây đều có chứng cớ xác thực, vậy xin bất tất ai
phải chối cãi làm gì... Riêng có điều: khi tiếng súng nổ, kết liêu đời
Phạm Viên, thì tất cả 6 quý vị ở đây, đều có mặt trong phòng khách
cả, vậy lý đương nhiên, không một ai có thê nhúng tay vào vụ ám sát
này...
Nghe Trúc Tâm nói tới đây, mọi người như trút được gánh nặng, thở
phào khoan khoái... Ngưng lại ít phút, Trúc Tâm lại nhìn mọi người
mà hỏi:
- Trong quý vị đây, mấy bữa trước có ai đi xem chiếu bóng hay tuồng
kịch gì không?
Ông Ba Cự đáp:
- Tôi và nhà tôi mấy bữa trước có đi coi gánh Hoàng Thanh diên vở
Huyền Châu Nữ...
Vừa nói, ông Ba Cự vừa sờ vào túi, như có ý định tìm hai cuống vé
vào cửa, nhưng ông bỗng lắc đầu:
- Quái, tôi nhớ lúc tôi móc túi lấy gói thuốc hút, còn thấy hai cuống vé
trong túi, không hiêu tôi lại vứt đâu lúc nào rồi...
Trúc Tâm mỉm cười, nói:
- Cái đó không sao... Bây giờ, tôi chỉ xin quý vị hãy chú ý lắng nghe
tôi nói...
Tuy tuyên bố như vậy, nhưng Trúc Tâm chỉ vén tay áo coi giờ, rồi
ngồi lặng thinh, như chờ đợi cái gì, chứ chửa nói năng chi hết.
Khoảng năm phút sau, chàng thanh tra thám tử mới lớn tiếng hỏi:
- Anh Năm có đấy không?
Một tiếng trả lời vọng lại, đáp:
- Có, cái chi đó, anh?
Trúc Tâm ra lệnh:
- Khởi sự đi anh Năm!
Thế là chưa đầy hai phút sau, một tiếng nổ rền từ lầu ba vọng
xuống... Trúc Tâm hỏi mọi người:
- Quý vị có nghe thấy gì không?
Mọi người cùng đáp:
- Có tiếng súng nổ, đúng như đêm xảy ra vụ án mạng.
Trúc Tâm mỉm cười, rồi đúng lúc Phan Vỹ vùng đứng lên thì Trúc
Tâm cũng đã áp tới, rút khóa tay, còng ngay hắn lại. Và Trúc Tâm cắt
nghĩa:
- Phan Vỹ giết ông Phạm Viên không ngoài ý muốn sang đoạt gia tài,
vì ông Phạm Viên không có con cái chi hết. Tên cháu bất lương này
có lẽ đã tính toán từ lâu... Mà không chừng, hắn đã tập diên thử và
thấy mọi lớp lang sắp đặt đều hoàn toàn đúng nhịp... Chai Bisquit,
hắn cũng đã đê sẵn từ trước, chai gần cạn thì là một cớ cho hắn đi ra
ngoài, còn chai đầy hắn đê sẵn giấu trong chiếc giỏ đựng đầy giấy,
bên phòng làm việc bên cạnh đấy.
Nghe tới đoạn này, ông Ba Cự nói:
- A, tôi nhớ ra rồi, hai cuống vé coi hát, hồi chiều hôm ấy, tôi có vứt
vào giỏ đựng giấy, khi ngồi tính toán công chuyện với ông Phạm
Viên...
Trúc Tâm mỉm cười nói tiếp:
- Chính nhờ có cuống vé coi hát, dính ở dưới trôn chai rượu mà tôi
biết được rõ rệt vụ này... Khi nói đi lấy rượu thì Phan Vỹ đã lên nhanh
trên lầu, bắn chết Phạm Viên, rồi hắn đặt một chiếc pháo vào trong
một chiếc lư đồng lớn, bày trên tủ chè, châm ngòi đốt. Nhanh nhẹn,
Phan Vỹ trở xuống dưới nhà, lấy chai rượu đầy, mở cửa vào phòng
khách... Vì lần trước cửa đóng nên không ai nghe thấy tiếng súng nổ,
còn lần sau, tiếng pháo nổ mọi người cùng nghe vì hung phạm đã
khôn ngoan mở rộng cửa lúc bước vào trong... Tất cả kế hoạch của
Phan Vỹ chỉ nhằm một mục đích: làm sao cho mọi người tưởng ông
Phạm Viên bị bắn khi hắn lại có mặt ở đây!
Sáu kẻ tình nghi
Họ đều đã có mặt ở đó, tất cả sáu người. Ông Sen trong bộ “đồ lớn”
lịch sự, đi đi lại lại tỏ vẻ sốt ruột. Ông Huyện Lý hai tay chắp sau lưng,
ngắm nghía bức vẽ thủy mặc, thản nhiên như một khách dự cuộc
triên lãm . Ngồi trên hai chiếc ghế gỗ trắc, khảm xà cừ đối diện nhau
là Phan Vỹ và Dương Ba. Họ không trò chuyện cùng nhau, vì cả hai
cùng như đương mê mải suy tính một việc gì... Còn hai vợ chồng ông
Ba Cự thì đứng ở bên cửa sổ, trò chuyện thầm thì bằng tiếng Quảng
Đông, vì tuy ăn vận Việt phục, bà Ba Cự, một Hoa kiều, thường nhật
vẫn rất ít khi dùng tiếng Việt...
Khi thanh tra Trúc Tâm tay xách chiếc cặp da bước vào phòng thì
mọi người cùng dồn nhìn về phía chàng thám tử. Lê Vương đi theo
sau, lặng lẽ ngồi xuống bên chiếc bàn nhỏ, sửa soạn giấy tờ đê sẵn
sàng ghi chép...
Mọi người đều đã ngồi xuống ghế, chung quanh chiếc bàn rộng kê ở
giữa phòng... Trúc Tâm đằng hắng, rồi mở đầu:
- Thưa quý vị, hôm nay tôi mời quý vị tới họp tại đây là vì tôi đã tìm ra
manh mối vụ án mạng ông Phạm Viên, xảy ra trong ngôi biệt thự này,
cách đây mấy ngày, đúng vào ngày 14 tháng mười...
Nói tới đây, Trúc Tâm ngừng lại, liếc mắt nhìn cử tọa, như muốn tìm
xem phản ứng họ ra sao... Một lát, chàng thám tử trẻ tuổi mới lại tiếp:
- Tôi chỉ xin nhắc sơ lược lại câu chuyện đã xảy ra... Thứ bảy tuần
trước, ông Phạm Viên, giám đốc hãng xuất nhập khẩu đã bị ám sát.
Quý vị sáu người đều có mặt khi xảy ra án mạng. Quý vị đều là bạn
quen biết lâu ngày của ông Phạm Viên, nên thường lệ, hàng tuần, cứ
tối thứ bảy thì ông lại mời tới chơi đây, họp mặt làm vui... Như chỗ tôi
biết thì ông Huyện Lý là một người bạn cũ từ thời cắp sách đi học
của ông Phạm Viên, còn ông Dương Ba thì là người vẫn thường giao
dịch buôn bán với kẻ bị thiệt mạng cũng đã có tới non chục năm nay.
Ông Dương Ba gật đầu, công nhận lời nói của Trúc Tâm là đúng.
Viên thanh tra lại tiếp:
- Còn ông Phan Vỹ thì lại là cháu của Phạm Viên. Thường thường
mỗi khi ở dưới tỉnh lên có công chuyện gì thì ông vẫn thường lưu lại
ở nhà chú ông, như nhiều người đều biết. Ông Sen thì tuy giữ chức
trưởng văn phòng trong hãng xuất nhập khẩu nhưng có thê cũng là
một thư ký riêng của Phạm Viên, hơn nữa lại là một người bạn thân
tín mà có lẽ Phạm Viên không hề giấu giếm một chuyện gì. Hình như
kẻ bị thiệt mạng, bữa đó mời ông dự bữa cơm tối thứ bảy, cũng còn
có ý muốn nhân dịp này tính toán kỹ lại một vụ “làm ăn” gì đó...
Ông Sen gật đầu:
- Ông nói đúng, tối hôm ấy, hãng cũng đang dự định đê xin xuất cảng
lông vịt sang Nhật Bản...
Trúc Tâm hỏi lại:
- Hình như ông Sen tới nhà riêng của Phạm Viên dùng cơm là lần
đầu, phải không?
- Vâng... và tôi nói thêm đê ông biết rằng: tuy ý ông Phạm Viên định
bàn bạc với tôi về vụ lông vịt, nhưng rốt cuộc, câu chuyện lan man
ông cũng không có dịp nói riêng với tôi lúc nào cả...
Trúc Tâm gật đầu, đồng ý rồi quay sang phía vợ chồng ông Ba Cự,
nói tiếp:
- Ông bà Ba đây thì ai ai cũng biết là người đại diện cho hãng tại
Hương Cảng. Ông bà mới về chơi thăm quê, nên tiện dịp, ông Phạm
Viên mới mời ông bà lại ăn cơm tối.
Bà Ba Cự quay sang nói với chồng một câu tiếng Tàu. Kế đó ông Ba
gật gù mà bảo thanh tra Trúc Tâm rằng:
- Nhà tôi đương tỏ ý lo lắng rằng ông Phạm Viên đột ngột chết đi như
thế này thì không hiêu rằng chi nhánh của chúng tôi ở Hương Cảng
sẽ hoạt động cách nào đây?
Trúc Tâm gật đầu, nói:
- Việc ấy kê ra cũng hơi phiền phức đấy, nhưng chắc sao rồi cũng có
cách tiếp tục mọi công việc doanh thương... Ngay bây giờ, chúng tôi
cùng quý vị sẽ cố gắng tìm cho ra thủ phạm đê cho người thiệt mạng
đỡ phần uất hận. Trước hết, tôi xin phép quý vị tường thuật lại việc
xảy ra trong đêm ấy như thế nào... Sau khi mọi người ăn uống xong
xuôi, thì ông Phạm Viên xin lỗi mọi người trở về phòng riêng, vì trong
người ông hơi mệt mỏi.
Chủ nhân có nói:
- Xin quý bạn hãy cứ tự nhiên ở chơi đây... Vị nào ưa âm nhạc thì
nghe nhạc... vị nào muốn xoa mạt chược thì cũng cứ tùy thích lập
bàn. Có lẽ lúc nãy tôi uống hơi quá chén, nên bắt nhức đầu... Tôi xin
phép về phòng riêng nằm nghỉ trong chốc lát, không chừng, tôi sẽ trở
qua.
Chừng một giờ sau, lúc ấy đã 11 giờ 15, ông Phan Vỹ vừa đánh xong
ván mạt chược, đứng dậy, nói:
- Quý ngài có ai dùng Bisquit không? Đê tôi đi rót vài ly uống chơi cho
hứng thêm!
Mọi người cùng đồng ý nhưng khi Phan Vỹ cầm chai Bisquit lại thì
rượu chỉ còn vừa rót đầy hai ly thôi... Phan Vỹ bèn đi xuống nhà dưới
đê lấy chai khác lên uống... Mọi việc xảy ra như vậy có đúng không?
Chính Phan Vỹ gật đầu, bảo:
- Đúng, tôi thường ở đây, nên biết nhà chú tôi cất rượu, ở căn phòng
thứ hai, tầng dưới...
Trúc Tâm kê tiếp:
- Ông Phan Vỹ xuống dưới nhà, và trong khi ông cầm chai rượu lên
tầng trên, ông có khai rằng: không hề nghe thấy tiếng gì khác lạ cả.
Lại theo lời khai của toàn thê quý vị thì sau chừng ba, bốn phút, ông
Phan Vỹ cầm chai rượu lênvừa kịp mở cửa phòng ra, vừa toan bước
vào, thì có tiếng súng nổ ở phía trên lầu ba, tức là nơi phòng riêng
của ông Phạm Viên...
Mọi người cùng gật đầu:
- Mọi việc đã xảy ra đúng thế!
Trúc Tâm lại tiếp:
- Sau đó, mọi người cùng nhau chạy lên trên lầu, và thấy cửa phòng
ông Phạm Viên mở hé, chiếc tủ cũng như mấy ngăn kéo bị kẻ lạ mặt
lục tung, vứt bừa bộn, còn chính chủ nhân thì nằm sóng sượt trên
chiếc ghế xích-đu, ngực bị trúng một viên đạn súng lục cỡ 6,35 xuyên
thủng phổi, nên đã chết tự lúc nào... Cuộc điều tra tiến hành cho biết:
hung phạm vào hạ sát ông Phạm Viên có lấy được số bạc chừng 7, 8
ngàn đồng mà ông bỏ trong hộc tủ...
Nhìn khắp mọi người một lượt, Trúc Tâm lại thong thả tiếp:
- Theo lệ thường, trong các cuộc điều tra, trước hết chúng tôi tìm
biết: kẻ nào sẽ được lợi sau khi Phạm Viên chết đi. Nhưng đối với tất
cả 6 vị ở đây, tôi đều thấy ai ai cũng có thê có duyên cớ hợp lý đê...
hạ sát Phạm Viên đê hoặc là cầu lợi, hoặc là trả một mối thù riêng,
mà họ đã giữ kín từ lâu nay...
Thấy cử tọa có vài người muốn nói, Trúc Tâm giơ tay cản lại, mà tiếp
luôn:
- Những điều tôi nói đây đều có chứng cớ xác thực, vậy xin bất tất ai
phải chối cãi làm gì... Riêng có điều: khi tiếng súng nổ, kết liêu đời
Phạm Viên, thì tất cả 6 quý vị ở đây, đều có mặt trong phòng khách
cả, vậy lý đương nhiên, không một ai có thê nhúng tay vào vụ ám sát
này...
Nghe Trúc Tâm nói tới đây, mọi người như trút được gánh nặng, thở
phào khoan khoái... Ngưng lại ít phút, Trúc Tâm lại nhìn mọi người
mà hỏi:
- Trong quý vị đây, mấy bữa trước có ai đi xem chiếu bóng hay tuồng
kịch gì không?
Ông Ba Cự đáp:
- Tôi và nhà tôi mấy bữa trước có đi coi gánh Hoàng Thanh diên vở
Huyền Châu Nữ...
Vừa nói, ông Ba Cự vừa sờ vào túi, như có ý định tìm hai cuống vé
vào cửa, nhưng ông bỗng lắc đầu:
- Quái, tôi nhớ lúc tôi móc túi lấy gói thuốc hút, còn thấy hai cuống vé
trong túi, không hiêu tôi lại vứt đâu lúc nào rồi...
Trúc Tâm mỉm cười, nói:
- Cái đó không sao... Bây giờ, tôi chỉ xin quý vị hãy chú ý lắng nghe
tôi nói...
Tuy tuyên bố như vậy, nhưng Trúc Tâm chỉ vén tay áo coi giờ, rồi
ngồi lặng thinh, như chờ đợi cái gì, chứ chửa nói năng chi hết.
Khoảng năm phút sau, chàng thanh tra thám tử mới lớn tiếng hỏi:
- Anh Năm có đấy không?
Một tiếng trả lời vọng lại, đáp:
- Có, cái chi đó, anh?
Trúc Tâm ra lệnh:
- Khởi sự đi anh Năm!
Thế là chưa đầy hai phút sau, một tiếng nổ rền từ lầu ba vọng
xuống... Trúc Tâm hỏi mọi người:
- Quý vị có nghe thấy gì không?
Mọi người cùng đáp:
- Có tiếng súng nổ, đúng như đêm xảy ra vụ án mạng.
Trúc Tâm mỉm cười, rồi đúng lúc Phan Vỹ vùng đứng lên thì Trúc
Tâm cũng đã áp tới, rút khóa tay, còng ngay hắn lại. Và Trúc Tâm cắt
nghĩa:
- Phan Vỹ giết ông Phạm Viên không ngoài ý muốn sang đoạt gia tài,
vì ông Phạm Viên không có con cái chi hết. Tên cháu bất lương này
có lẽ đã tính toán từ lâu... Mà không chừng, hắn đã tập diên thử và
thấy mọi lớp lang sắp đặt đều hoàn toàn đúng nhịp... Chai Bisquit,
hắn cũng đã đê sẵn từ trước, chai gần cạn thì là một cớ cho hắn đi ra
ngoài, còn chai đầy hắn đê sẵn giấu trong chiếc giỏ đựng đầy giấy,
bên phòng làm việc bên cạnh đấy.
Nghe tới đoạn này, ông Ba Cự nói:
- A, tôi nhớ ra rồi, hai cuống vé coi hát, hồi chiều hôm ấy, tôi có vứt
vào giỏ đựng giấy, khi ngồi tính toán công chuyện với ông Phạm
Viên...
Trúc Tâm mỉm cười nói tiếp:
- Chính nhờ có cuống vé coi hát, dính ở dưới trôn chai rượu mà tôi
biết được rõ rệt vụ này... Khi nói đi lấy rượu thì Phan Vỹ đã lên nhanh
trên lầu, bắn chết Phạm Viên, rồi hắn đặt một chiếc pháo vào trong
một chiếc lư đồng lớn, bày trên tủ chè, châm ngòi đốt. Nhanh nhẹn,
Phan Vỹ trở xuống dưới nhà, lấy chai rượu đầy, mở cửa vào phòng
khách... Vì lần trước cửa đóng nên không ai nghe thấy tiếng súng nổ,
còn lần sau, tiếng pháo nổ mọi người cùng nghe vì hung phạm đã
khôn ngoan mở rộng cửa lúc bước vào trong... Tất cả kế hoạch của
Phan Vỹ chỉ nhằm một mục đích: làm sao cho mọi người tưởng ông
Phạm Viên bị bắn khi hắn lại có mặt ở đây!
 





